Wednesday, 12/08/2015 - 12:37:08

Xu-chiêng: Biểu tượng phản đối tân kỳ nhất!

Bài HOÀI MỸ

Kể từ Chủ Nhật, ngày 2 tháng 8, 2015, cách riêng phụ nữ Hongkong đã “tái chế” một vật sở hữu vốn đêm liền da ngày sát thịt của các bà, các cô thành một thứ biểu tượng độc đáo mang ý nghĩa và mục đích phản đối cảnh sát. Đó là cái “xu-chiêng”!
Ở nước Việt Nam mình, khoảng từ thập niên 60, chữ kép “xu-chiêng” đã trở thành thông dụng lắm rồi khả dĩ vừa chợt nghe nói đến thì từ một thiếu niên mới “tun lún phún” râu mép đến một ông lão sắp lên “chuyến tàu suốt” đều hiểu ngay và biết rõ như... ban ngày “xu-chiêng” là cái gì.

Những người biểu tình đeo xu-chiêng đang tụ tập bên ngoài trụ sở cảnh sát tại Hồng Kông ngày 2 tháng Tám, 2015. Họ hỗ trợ tinh thần cho một phụ nữ bị tòa kết tội tấn công cảnh sát bằng... vú. (Philippe Lopez/Getty Images)




Tại sao tôi chỉ nhắc đến “thiếu niên” và “ông lão” mà thôi trong khi ở thế gian này biết bao giới khác cũng kiến thức có thừa, kinh nghiệm càng dư dả về “xu chiêng”? Lý do thực tế vốn vô cùng đơn giản: Nam giới từ thanh thiếu niên trở nên dù sao cũng chỉ biết “xu-chiêng” trên nguyên tắc chứ không bao giờ làm chủ; ngược lại, đây là vật sở hữu riêng tư của nữ giới nên từ một cô bé vốn mới khởi sự có “quả cau nho nhỏ” đến một bà lão vào giai đoạn cuối đời phải đeo hai trái mướp khô lủng lẳng mà đầu mướp đã chấm ngang rốn hay tới đầu gối... bởi thế hẳn nhiên họ đã biết cặn kẽ, rõ từng ly từng tí, đã xài “mệt không nghỉ” thứ vật dụng này rồi.
“Xu-chiêng” không phải là một từ tiếng Việt thuần túy nhưng được phiên âm của từ “soutien-gorge” tiếng Pháp: “Soutien” là sự nâng lên, ủng hộ, chống đỡ - “Gorge” là họng, là ngực mà từ Hán-Việt là nhũ hoa, còn nôm na là vú (nếu nghịch ngợm thí cứ “vô tư” mà kêu lên: Vú vê!). Ghép “soutien” với “gorge” lại với nhau thành cái “nâng vú” hay “nịt vú”. Nâng hoặc nịt cũng nhằm bảo vệ. Từ “soutien” khi được chuyển sang tiếng Việt lại biến thể, biến âm khác nhau tùy người phát âm, tùy địa phương, chẳng chạn: Xu chiêng, xú chiêng, xu chiên, xú chiên, xú cheng, xu cheng...
Song song với “xu chiêng”, người Việt mình còn phiên âm một từ tiếng Pháp khác “corset” thành “cọc-xê” (hay coọc xê/coóc xê) để cho mang cùng ý nghĩa và cùng mục đích mặc dù “corset” là loại trang phục lót/nịt cả ngực và bụng.
Theo phần đông người Việt, gọi xu chiêng không thanh tao bằng “áo nịt ngực” hay đơn giản là “áo ngực”; nhưng các cụ thuở xưa mà nghe con cháu nói “nịt vú” thì lên án ngay là “tục tĩu”. Tôi nhớ thuở còn bé “bằng trái ớt,” tôi đã dại dột mà... nhanh (nhẩu đoảng) tay nhặt cho mẹ tôi cái xu-chiêng của mẹ bị rơi xuống đất, và lỡ buột miệng nói “nịt vú” liền bị bà ngoại vả tóe đom đóm “bốp” vào mặt rồi bắt đi... xúc miệng, sau đó căn dặn nhiều lần: “Mai, cháu phải đi xưng tội ngay cái tội đã nói tục để mồm miệng bị dơ bẩn.”
Thời nay chẳng mấy ai còn nói “xu chiêng” hay “coọc xê” nữa chẳng phải vì “tục” tuy nhiên bởi “hạ cấp,” quá “bình dân học vụ,” là “nhà quê nhà mùa,” nhưng gọi là “áo bra” cho sang trọng, theo đúng thời trang, đúng mốt hiện đại. Riêng cá nhân kẻ hèn này vẫn ngầm tiếc cho tên gọi tuyệt vời: Yếm! Nghe này:

Con cò lặn lội bờ ao
Phất phơ hai dải yếm đào gió bay

Hỡi cô áo trắng yếm hồng
Đi trong đám hội, có chồng hay chưa?...

Tuy nhiên cũng đã lâu lắm rồi, cái thân già tôi không còn “được” bà xã sai bảo “cài hộ em cái khuy... sau lưng” nên chẳng còn để ý tới danh xưng của vật dụng này nữa... Mãi cho đến Thứ Ba tuần rồi, ngày 4 tháng 8, 2015, vô tình đọc thấy trên các nhật báo tiếng Na Uy bản tin, tôi mới như ra khỏi cơn mê, trở về với thực tại: “BH-en er nyeste protestsymbol” = Cái BH là một biểu tượng phản đối mới nhất của Hongkong”. Thưa “BH” - (đọc là B(bê) H(hô) - viết tắt của từ ghép “Brystholder” = “Bryst” là ngực, vú, nhũ hoa; “holder” là giữ yên - Quả đúng là từ Na Uy này đã dịch y chang từ tiếng Pháp “soutien-gorge”, chỉ khác ở điểm thay đổi vị trí của hai từ này.
Vậy thì xin độc giả yêu quí cho phép kẻ hèn này được thỉnh thoảng sử dụng các từ chỉ về “áo ngực” khác nhau của các ngôn ngữ khác nhau trong phần tường thuật lai rai dưới đây, bởi mục đích cũng chỉ nhằm “mua vui cũng được một vài... phút giây”:

Biểu tình với xu chiêng!

Ngày 2 tháng 8, 2015, vào xế trưa Chủ Nhật tuần trước, cả hơn ngàn người đã tràn ra đường phố ở Hongkong với cái xu chiêng trong tay để bày tỏ sự ủng hộ một phụ nữ vốn vừa bị ba tòa quan lớn Hongkong kết án 3 tháng rưỡi tù ở về tội đã “tấn công một cảnh sát viên bằng vú của mình.”
Lại mạn phép xin quí bạn đọc tỏ lòng đại lượng thông cảm cho lời lẽ của kẻ hèn này khi viết “tọac móng heo” các từ mà bình thường chẳng mấy ai dám “bạo mồm bạo miệng” phát ngôn, như xu chiêng và vú. Kẹt là nếu ở đây mà nói kiểu văn hoa, thanh tao, lịch sự hoặc bóng gió... thì người ta không thể nhìn rõ được nỗi tức giận và phản ứng khinh bỉ của người dân Hongkong đối với pháp lý ở hải quốc này đồng thời lại không nhận ra sự phi lý, sự khôi hài trong phán quyết của tòa án Hongkong.
Vâng, các nhật báo đều mô tả: Trên các đường phố ở trung tâm khu thương mại tỉnh lỵ Yuen Long, những người biều tình vừa diễn hành vừa hô to: “Vú không phải là vũ khí!”. Đa số cả đàn bà lẫn đàn ông đều chỉ mặc xu chiêng mà thôi, nghĩa là không có áo ngoài; trong khi nhiều người khác lại cầm những cái nịt ngực ấy làm... cờ. Cảnh tượng vừa mô tả khách quan mà nói là... quá bắt mắt đồng thời lại quá vui. Bắt mắt ở chỗ các bà, các cô chỉ đeo mỗi cặp “vỏ bánh bao.”
Quá vui tại vì các đấng mày râu cũng mặc xu chiêng. Bảo đảm là “đồ nghề” này do các ngài đã mượn đỡ hoặc của vợ hay của bồ nhí, chứ sức mấy ông nào chịu “uống thuốc liều” tự đi mua. Lại bảo đảm rằng nếu chỉ khoác xu chiêng vốn có sao mặc vậy thì nhìn quả thật chẳng giống... con giáp nào, bởi thế các đấng đực rựa này phải nhét, phải độn... gì gì đó bên trong, chẳng hạn một trái banh tennis hay một mớ vải vụn... cho đúng với câu ca: “ngực tấn công, mông phòng thủ.” Thế nhưng, tại sao lại có những ông lại dùng “coọc xê” làm cờ? Cũng dễ hiểu thôi! Thật tình các cụ này cũng đã thử mặc nhưng vì tấm thân cứ như thể hà mã, lưng bự tựa phản gỗ... thì xu chiêng nào của vợ căng ra cho vừa? Mấy thứ dây dựa ấy vốn tựa râu mực mà đứt thì kể như xu chiêng hàng hiệu của vợ phải vứt vào thùng rác, đem về trả “khổ chủ” chỉ tổ bị... tế cho cũng đủ “tiêu đời nhà ma,” lại mang tiếng “ăn no rửng mỡ,” lợi dụng biểu tình để “rửa mắt” cho đã đời!

Tấn công cảnh sát viên bằng... vú!

Đài CNN viết: Cái xu chiêng nay đã trở thành biểu tượng phản đối điều mà những người biểu tình gọi là một sự tuyên án “absurd and sexist,” nghĩa là vừa “phi lý vừa phân biệt giới tính.” Số là bà Ng Lai-ying, 30 xuân xanh, bị “công an là bạn dân” bắt bỏ bóp vì nàng đã tham gia vào một cuộc xuống đường.
Theo BBC mối quan hệ giữa Trung Quốc và “ cố đảo quốc” tự trị Hongkong vốn từ lâu đã thấm đậm mâu thuẫn; cảnh “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” trong mọi lãnh vực ngày một trầm trọng. Theo BBC, cuộc biểu tình mà bà Ng Lai-ying tham dự hồi tháng Ba diễn ra ở vùng biên giới Yuen Long, nơi cư dân địa phương cho là đồng hương từ “đất mẹ” vẫn lợi dụng luật lệ nhập cảnh (visa) để sang vơ vét vội vàng những hàng hóa ở Hongkong với giá siêu “bèo” rồi tải về bán lại với giá cao “thấu trời xanh” cho đồng hương. Nhiều người “vượt biên” nhiều lần trong ngày để buôn bán lậu như vậy.
Trong cuộc biểu tình hồi tháng Ba đã có 36 người bị bắt, trong số này có cả bà Ng Lai-ying tuy nhiên duy nhất có bà là bị truy tố ra tòa với tội danh như đã nói nhiều lần: “Tấn công nhân viên cảnh sát bằng vú”!
Nàng Lai-yng đã “thành khẩn khai báo” rằng viên thanh tra cảnh sát này “đã nỗ lực nhằm tóm lấy cái ví, cái bóp của nàng, nhưng không hiểu vì nguyên nhân nào, động lực nào mà bàn tay hộ pháp của đương sự lại... hạ cánh không mấy an toàn, trái lại quá vũ bão, quá thô bạo xuống bộ ngực vốn cũng vĩ đại của nàng.
Giải thích xong, Lai-ying tố ngược lại cái nhà anh cảnh sát gốc cộng sản thứ thiệt này về hành động “tấn công không đứng đắn” kiểu “tiểu tư sản,” tức “tạch tạch sè,” bởi vì gốc gác của đương sự vốn ở Bắc Kinh, cách nay hai năm nhờ lập được các thành tích “sáng chói hơn răng vàng” trong các cuộc đàn áp những vụ biểu tình của sinh viên mà được trọng thưởng bằng cách thuyên chuyển sang Hongkong.
Thế nhưng các “đỉnh cao trí tuệ” trong ba tòa quan lớn thay vì tin lời bị cáo, bèn “nhất trí” truyền lệnh cho Ng Lai-ying phải vào ngồi giữa bốn bức tường mà xé lịch trong vòng ba tháng 15 ngày với tội phạm hình sự: “Đã dùng vú để tấn công nhân viên công lực.”

Nghe không... lọt tai tí nào!

Theo đài CNN, nội dung một cuốn phim video do một người bộ hành thâu được, cho thấy cảnh người phụ nữ bất hạnh ấy đã ngã xuống mặt đường trong cuộc va chạm với lực luợng cảnh sát dẹp biểu tình.
Một ông giáo già hồi hưu, James Hin, đã đeo được một xu chiêng màu đỏ chói như màu cờ máu Cộng Sản Trung Hoa và Việt Nam chung quanh bộ xương cách trí của ông trong cuộc biểu tình, trình bày với hãng thông tấn AFP: “Chúng tôi lấy cái này (tay ông sờ sờ vào cái nịt vú khá khổng lồ của vợ) như một phương pháp phản đối đặc biệt, để kể cho cả thế giới biết rõ sự ngu ngốc cỡ nào của vụ án này.”
Ông Hin ngừng lại như để lấy thêm hơi mà nói tiếp cho rõ từng tiếng chứ bình thường giọng ông khào khào như vịt đực nuốt lầm dây thung: “Bản án này quá ư phi lý. Làm sao vú có thể sử dụng được như vũ khí?”
Đứng gần đấy là một cụ già khác; mình mẩy của cụ cũng trần trùng trục nhưng nhờ cái xu chiêng màu trắng ngà ngà điểm những bông hoa thài lài che bớt quang cảnh xương sườn nhô ra, lún vào nên tính thê thảm cũng giảm đi nhiều, cụ phát biểu bổ túc một cách rành mạch và đầy chất... duy vật: “Vú dẫu có cứng như đá cũng không thể ví như vũ khí, bởi có lấy ra được khỏi thân thể đâu mà làm vũ khí tấn công.”
Nhiều người tỏ vẻ “nhất trí” gật gật đầu như thể đồng ca diệp khúc: “Vú đâu có cứng như đá, chẳng thể là vũ khí!”
Một thanh niên cố chen vào giữa đám đông; anh này không cởi trần vì hình như lưng của anh có nhiều vết thẹo (xẹo) và da dẻ trên bụng của anh sần sùi vì bị chứng giời bò cộng với bệnh lác (hắc lào) vào thời kỳ thứ tư rồi, nhưng bàn tay phải của anh nắm thật chặt như thể anh sợ kẻ gian giật mất hai cái xú chiêng, một đen, một vàng. Dưới ánh nắng gay gắt của mùa Hè Hongkong, mặt mũi chàng thanh niên này nhễ nhại mồ hôi khiến anh tiện tay sẵn có xú chiêng, lại thỉnh thoảng lấy lau mặt. Anh cảm thấy quá tiện và lợi trong khi miệng anh lẩm bẩm cám ơn mẹ già và vợ sồn sồn. Chàng thanh niên nói như gào với ông phóng viên ngoại quốc của thông tấn xã NTB Na Uy: “Xem video thấy ngay, bà ấy đã ngã ngửa xuống mặt đường nhựa thì còn cơ hội đâu để lấy vú làm khi giới mà tấn công cảnh sát. Giả sử, tình cảnh ngược lại thì... may ra! Ấy, ấy thứ công lý xuất phát từ... mẫu quốc nó vậy đó!”
Theo hãng thông tấn NTB, các cuộc biểu tình bằng xú chiêng tiếp diễn trong ba ngày liền. Số người tham dự ngày một đông. Như thể cả một rừng xu chiêng đủ mầu sắc, đủ kích thước, đủ nhãn hiệu... diễn ra khắp các đường phố, tuy nhiên đẹp nhất là về đêm vì nhiều xú chiêng đuợc gắn các bóng điện xanh xanh đỏ đỏ nhấp nháy... Thế nhưng khí thế chống đối chính quyền vẫn là khẩu hiệu: “Vú không phải là vũ khí!” (hm)

 

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp