Wednesday, 18/04/2018 - 08:01:06

Bài thơ Xuân trên tường nhà dưỡng lão

Thơ HỒ THANH NHÃ



Ông lão đã ra đi về miền miên viễn, bỏ lại đằng sau nhiều nỗi ưu phiền, kể cả bài thơ Xuân trên vách. (Getty Images]

Người Mễ quét phòng
Gỡ tờ giấy trên tường vứt vào sọt rác
Bài thơ Xuân của ông lão nằm đây!
Khi xe cứu thương vừa đến hú còi
Ông lão đã ra đi về miền miên viễn
Bỏ lại đằng sau
Nhiều nỗi ưu phiền
Kể cả bài thơ Xuân trên vách
Chiếc giường trống này ngày mai thay khách
Cũng lẽ đương nhiên... vật đổi sao dời
Ông lão nằm đây năm năm bốn tháng mười ngày
Mỗi cái Tết
Có bài thơ Xuân
Giấy hồng điều chữ thảo
Năm mùa Xuân đi qua nhà dưỡng lão
Năm bài thơ đều đặn dán trên tường
Khi đợt gió Santa Ana về
Mang cái lạnh mù sương
Và hàng cây ven đường
Nở đầy hoa trắng
Là ông bắt đầu khai bút đầu Xuân
Sáng hôm sau cẩn thận dán trên tường
Khoe các bạn trong nụ cười miệng móm
Năm đầu tiên cũng có nhiều bạn đến
Sau đó thưa dần còn chỉ đứa con trai
Thường đến cuối tuần
Mang ít thức ăn ngoài
Có đôi lúc dắc theo hai cháu nội
Hai thằng cháu líu lo tiếng Mỹ
Ông nội cười... móm mém không răng

Cũng đôi lần
Ông nhờ tôi đẩy hộ chiếc xe lăn
Ra cổng đợi
Cuối tuần sao con không thấy bóng ?
Ông ngồi đó mấy giờ bất động
Như pho tượng đồng buồn thảm cuối công viên
Khi gió thổi lên
Trên mái tóc bạc ưu phiền
Vài cánh hoa trắng
Bay buồn hiu lả tả
Chiều xuống rồi còn chi mà đợi nữa?
Chờ sang tuần... chiều xuống lại chiều lên
Khi đẩy xe về lại hàng hiên
Tôi bắt gặp đôi hàng lệ long lanh chưa ráo
Ôi nỗi cô đơn của người già trong nhà dưỡng lão
Như câu chuyện dài áo não đến trăm năm

Sáng đầu Xuân
Ông xếp gọn chiếc xe lăn
Rồi ngắm nghía bài thơ Xuân thư pháp
Khoe thằng con
Chỉ chỏ từng chữ một
Bút pháp rồng bay phượng múa mấy ai bằng ?
Người con liếc qua chỉ có một lần
Rồi bận rộn xếp bánh trà kẹo mứt
Chỉ có tôi mỗi lần lên phiên trực
Là độc giả trung thành thưởng thức bài thơ Xuân
Thơ cũng chung chung
Ý cũng thường thường
Cũng nỗi nhớ quê hương…vùng trời kỷ niệm
Xa thật rồi từ cõi mù sương
Hoa Xuân nở trắng ven tường
Cố nhân mòn mỏi dặm đường viễn phương
Ôi nỗi nhớ đi vào câu lục bát
Có chiều dài bát ngát bóng quê hương
Tôi đứng đây
Nhìn khoảng trống trên tường
Lòng cũng trống
Như mất cái gì thân thiết
Từ sang năm cứ mỗi lần đón Tết
Chắc chẳng còn gì...
Gợi nhớ một người xưa!

Viết bình luận đầu tiên
Advertising
Advertising
Bình luận trên Facebook

Bình luận trực tiếp