Bạn thích bài này?
Font-Size:
Dễ Mà Khó
(VienDongDaily.Com - 27/07/2012)
Còn đối với dân tỵ nạn thì một số nhà yêu nước hô hào đồng bào hải ngoại nên ngưng ngay việc về Việt Nam du lịch, và gửi tiền về Việt Nam, nếu muốn thay đổi chế độ chính trị tại Việt nam.
Ít lâu nay có hai vấn đề nóng, luôn luôn được xuất hiện trên mạng hoặc trên truyền thông. Đối với người bản xứ thì chuyện mua đồ làm tại Mỹ là một vấn đề được giới truyền thông hô hào. Đài truyền hình ABC, người cổ động phong trào là xướng ngôn viên hàng đầu của đài, bà Diane Swayer. Chính bà này đã phát động phong trào Buy American. Còn đối với dân tỵ nạn thì một số nhà yêu nước hô hào đồng bào hải ngoại nên ngưng ngay việc về Việt Nam du lịch, và gửi tiền về Việt Nam, nếu muốn thay đổi chế độ chính trị tại Việt nam.
Nói thật với cụ, chứ tôi là một thứ Mẹ Mốc, tôi đâu có quan tâm đến những chuyện triều đình. Thành đổ đã có Chúa xây. Kinh tế Mỹ có thụt lùi thì đã có tổng thống Mỹ lo, còn chuyện cộng sản trong nước thì thật quả - tôi nói thế này nhiều cụ sẽ chửi tôi là mất gốc, mất rễ - tôi chán ngấy ra đến tận mang tai, không muốn nghe tới, nói đến. Còn người Việt hải ngoại tôi cũng chẳng dám có ý kiến, chỉ sợ nói lăng nhăng, vớ vẩn, đầu chả phải lại phải tai thì khổ. Cho nên từ bao lâu nay tôi cứ thủ khẩu như bình. Nghĩ gì cứ để trong lòng. Mí lị già rồi, đầu óc đâu có còn sáng suốt nữa mà lo chuyện bao đồng. Chuyện nhà mình còn tùm lum ra đấy, lo chẳng xuể, làm sao lo việc nước cơ chứ. Tuy nhiên, cụ cũng biết đấy, cái nghề của tôi là phải nghĩ, phải nói ra những điều mình nghĩ, cho nên dù muốn dù không, những chuyện nhân quần xã hội cũng cứ làm tôi quan tâm. Mà hễ nghĩ là phải phát ngôn. Vẫn biết nói ra chẳng biết có đi đến ngõ nào không, nhưng cũng cứ phải nói, để cho thấy rằng mình vẫn còn sống, vẫn là một cây sậy biết suy nghĩ, còn lo toan đến mọi chuyện ở đời. Dù là chỉ có lo bằng mồm đi chăng nữa.
Bây giờ, theo đúng thủ tục tiền chủ hậu khách, tôi nói đến chuyện chủ nhà trước. Hơn nữa, đã đến lúc tôi phải tập coi chuyện của đất nước này cũng là chuyện của mình đi. Mấy hôm trước, tôi chả quai miệng ra chê bai những người di dân sau này, coi cái đất nước này là đất chùa, chỉ biết hưởng thụ mà không cần vun bón. Chỉ ăn trái mà chẳng nhớ đến kẻ trồng cây. Tôi thấy cái chuyện Buy American thật là quan trọng, không thể là chuyện đùa. Nhất là hồi này Tàu phù hỗn láo, làm ăn đểu giả để đầu độc thế giới, cho nên tẩy chay hàng hóa của nó là đúng quá rồi.
Cái chuyện hàng Mỹ làm tại Tầu là do cái bọn tập đoàn tài phiệt WalMart đầu têu. Nhờ đó, hàng hoá Tàu mới có dịp tràn ngập thế giới, bằng những sản phẩm rẻ tiền, độc hại, nhờ chúng có đám nhân công, đông hơn kiến cỏ, chịu làm việc với đồng lương rẻ mạt. Còn dân Mỹ thì ham rẻ, chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt mà không hề nghĩ đền cái họa sau lưng. Giữa hai cái quần, một cái làm ở Mỹ giá ở trên trời, trong khi cái quần nhìn bề ngoài cũng y như thế, nhìn bề trong, nhãn hiệu cũng y chang, mà làm ở bên Tàu, giá ở dưới đất, thì tội gì không mua cái đồ giá rẻ. Nhất là những nhà nghèo. Họ đâu có ngờ rằng, hàng sản xuất bên Mỹ, giá cao, bán không chạy, cho nên nhà sản xuất bắt buộc phải bán cửa tiệm, sa thải nhân công, thế là nạn thất nghiệp tràn lan, đưa tới kinh tế trì trệ xuống dốc. Cả nước điêu linh.
Chắc cụ chưa quên cái cái chương trình cổ động Buy American của Diana Swayer. Khi những phóng viên vào kiểm soát đồ đạc trong một gia đình trung lưu Mỹ, để tìm xem những loại đồ dùng nào được sản xuất ở Mỹ và ở Tàu. Sau khi khiêng hết đồ làm ở bên Tàu ra, trong nhà chỉ còn lại mỗi cái chậu rửa bát ở trong bếp là làm ở Mỹ. Lúc đó, bà con, anh em, dòng họ mới kêu trời. Mới nhìn thấy lý do tại sao dân Mỹ thất nghiệp dài dài. Bà Diane Swayer kết luận, nếu bây giờ, mỗi gia đình Mỹ đồng ý tiêu 64 Mỹ kim một năm để mua sản phẩm sản xuất tại Mỹ, thì chỉ vài năm là kinh tế phục hồi, và mỗi năm sẽ tạo ra được hơn hai trăm ngàn công việc cho người dân Mỹ. Một biện pháp thật là dễ dàng, giản dị, không cần phải đợi sắc lệnh hay pháp luật của những kinh tế gia lỗi lạc hay kế hoạch ngắn hạn hay dài hạn của chính quyền. Khi bà đem giải pháp này ra trưng cầu dân ý, bất cứ người dân nào được hỏi, cũng trả lời đồng ý. Thế mà, vừa mới đây, tài phiệt Mỹ lại chơi một cú muối mặt tầy đình, không coi thể diện quốc gia có ký lô nào. Họ đã may đồng phục của các tham dự viên Thế Vận Hội tại Trung Quốc. Cả một phái đoàn Thế Vận Hội Mỹ mặc đồng phục made in China!!!! Cũng chỉ vì tham rẻ. Rất có thể quốc kỳ Mỹ cũng là một sản phẩm của Trung Quốc! Ông tổng thống Mỹ lại vừa ký một sắc lệnh ban cho nhà thầu Tàu, việc xây cất một cây cầu và một con đường lớn tại Hoa Kỳ. Một công trình đáng giá 5 tỉ Mỹ kim??? Thế là thế nào???
Cách đây không lâu, lần đầu tiên bà con hải ngoại làm được một chuyện ngoạn mục. Đó là ký một bức thỉnh nguyện thư - gồm hơn một trăm ngàn chữ ký, trong một thời gian kỷ lục - để yêu cầu chính quyền Mỹ chú ý tới vấn đề nhân quyền tại Việt Nam.Và yêu cầu chính phủ Việt Cộng phải phóng thích một số nhà tranh đấu nhân quyền tại Việt Nam.
Điều này làm một số người hay thắc mắc - trong đó có tôi. Tại sao lại phải nhờ chính quyền Mỹ can thiệp vào một điều mà thật ra thì tự mình có thể làm lấy được??? Cho dù chính quyền Việt nam hiện nay có là cộng sản đi chăng nữa thì nó cũng là một chính quyền hợp pháp và có chủ quyền. Mỹ làm sao can thiệp được vào chuyện nội bộ của nó?
Cụ vẫn thường nghe một năm dân hải ngoại gửi tiền về Việt Nam, hay là đem tiền về Việt nam ăn chơi, hay là làm phước, xây chùa, xây nhà thờ, lên đến trên 10 tỉ Mỹ kim. Chính phủ cộng sản sống được là nhờ vào số tiền hải ngoại gửi về. Bây giờ - một số người - đề nghị, muốn cho chế độ cộng sản sụp đổ nhanh chóng, thì chỉ việc ngưng gửi tiền về. Dễ quá mà lại trong tầm tay, trong quyền hạn của chính mình, chẳng cần trông cậy, nhờ vả vào ai. Thế nhưng, người gửi tiền vẫn tiếp tục gửi. Người về Việt Nam ăn chơi, vẫn về. Người gửi tiền về cho những kẻ mượn cớ làm việc nghĩa để ăn có, vẫn hân hoan gửi. Người gửi tiền về nuôi cha, nuôi cố, quốc doanh, nuôi sư giả mạo, bịp bợm, vẫn cung kính gửi đều đều. Chính quyền cộng sản vẫn phây phây sống bằng những đồng tiền ấy. Một câu hỏi được đặt ra trong đầu một số đông đồng bào hải ngoại: tại sao? Việc mình làm được dễ dàng lại không làm mà lại đi làm chuyện xa vời khó khăn là trông nhờ Mỹ giúp???
Vì thế mới nói, có những chuyện mới nhìn thì tưởng dễ, mà nhìn kỹ thì lại không dễ tí nào. Chợ Mỹ vẫn đầy hàng made in China, người Việt hải ngoại vẫn đổ mỗi năm cả chục tỉ bạc về Việt Nam, cho cộng sản phè phỡn.
Quái đản không hả cụ???

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/de-ma-kho-S8VJCUzr.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Lo Obamacare cho năm sau: Quá sớm chăng?

Như mọi người đã biết, kể từ đầu năm 2014, thị trường bảo hiểm y tế tại Hoa Kỳ đã mở ra một chương mới với đạo luật Affordable Care Act, gọi tắt là Obamacare.

Muốn đóng thuế ít hơn?

Văn phòng khai thuế nào cũng muốn tỏ ra cho khách hàng biết họ có khả năng lấy về nhiều tiền refund, hoặc giúp khách hàng giảm thuế tới mức tối đa. Nhưng không phải văn phòng nào cũng đáng tin cậy ở những lời hứa đó. Nếu hồ sơ thuế có những biểu hiện đáng ngờ, sở thuế có thể rà soát lại, và chính chúng ta sẽ là người bị phạt nếu sở thuế phát gíac ra những điểm khai bất hợp pháp.

Khai thuế ra sao để có thể mua bảo hiểm Obamacare giá hạ?

Để có thể hiểu bảo phí – tức là tiền mua bảo hiểm - được tính toán ra sao, chúng ta hãy lấy một thí dụ cụ thể: Anh Nguyễn Văn A chỉ phải bỏ ra có $1 mỗi tháng mà cũng mua được bảo hiểm.

Lại bàn về việc vợ chồng khai thuế: Lợi và hại, chung hay riêng?

Ít ai biết rằng luật thuế còn cho phép hai vợ chồng mặc dầu chung sống hợp pháp, vẫn được quyền tách riêng hồ sơ, mỗi người tự khai lợi tức và chi phí riêng của mình. Làm như vậy, mỗi người chỉ khai lợi tức của riêng mình, những chi phí làm ăn của riêng mình…. Và chỉ chịu trách nhiệm trước sở thuế về bản thân mình mà thôi.

Vợ chồng khai thuế lợi tức: Làm thế nào có lợi hơn?

Như vậy đã quá rõ ràng. Thiết tưởng chẳng cần một lời bình luận gì thêm! Không hiểu còn có ai khác nữa trong giới tiêu thụ bình dân chịu thiệt hại như cô em tôi không? Còn bạn thì sao? Có bao giờ bạn đặt lại vấn đề về chuyện khai thuế của vợ chồng mình không?

Thuế địa phương tác dụng đến người tiêu thụ ra sao?

Xét những số liệu trên đây, chúng ta có thể nói một cách khách quan mà không sợ người California mất lòng là dân Texas có vẻ dễ thở hơn.

Vấn đề thuế mua hàng tại California

Cũng dựa vào bản phân tích trên, tác giả bài bình luận nêu lên rằng cái thuế suất căn bản 7.5% của tiểu bang (mà còn tăng lên cao hơn nữa khi về tới cấp thành phố) làm cho lợi tức của thành phần trung lưu và thành phần nghèo khó bị bào mòn nhiều hơn, mà chẳng ăn thua gì mấy đối với những người giầu có.

Những cái túi ni-lông đựng hàng chợ vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ

Lý do: Chờ người dân cho ý kiến (thuận hay chống) vào ngày tổng tuyển cử 8 tháng 11, 2016, cũng là ngày toàn dân Mỹ đi bầu tổng thống và Quốc Hội. Những cuộc tổ chức lấy ý kiến người dân như thế đuợc gọi là Trưng Cầu Dân Ý (referendum).

Làm thế nào để có bảo hiểm sức khỏe sau ngày Obamacare đóng cửa

Hôm nay, chợ phiên đã đóng cửa với công chúng. Nhưng với những người có lý do đặc biệt, chưa kịp shopping trong thời gian vừa qua, vẫn còn những cánh cửa hé mở để cho họ vào chợ, bất kể lúc nào trong năm.

Những người bị gạt ra bên ngoài cánh cửa Obamacare

Thực ra, như chúng tôi đã phân tích trong bài tuần trước, với nhiều người dù có mua bảo hiểm chăng nữa, rất có thể họ sẽ vẫn bị “phạt” thêm tiền thuế như thường. Ngạc nhiên vì sự bất công này? Xin dành ít phút mở lại trang báo cũ đi nhé!
Quảng cáo