Bạn thích bài này?
Font-Size:
“Sân Chơi Chung” cho mọi người diễn tả các quan điểm
(VienDongDaily.Com - 09/07/2012)
Yuli cất giọng: “Đừng nói anh chẳng xứng. Anh thật tuyệt vời và xứng đáng. Ngoài ra, đây là cách thức tôi có thể diễn đạt tốt nhất tâm hồn này cho anh”.
Brian Đinh/Viễn Đông

SANTA ANA - Vào mỗi ngày Thứ Năm đầu tháng, Common Ground (Sân Chơi Chung) tổ chức đêm trình diễn open mic (micro mở máy cho mọi người tham gia). Có năm tới sáu người lên sân khấu trình diễn. Trước khi bắt đầu chương trình này, các vị khách có thể ghi tên tham gia một mục trong phần open mic, trong đó họ sẽ có bốn phút để trổ tài của mình, giữa những tiết mục trình diễn của chương trình. Khẩu từ (spoken word), một dạng thức thơ được sử dụng để diễn đạt ý kiến bình luận xã hội, là một mục được ưa thích nơi những người trình diễn, cũng như nơi các thành viên cử tọa.
Theo Phi Hồng Sử, một trong những người tổ chức chương trình này cho biết, thì Common Ground là do người Việt Nam điều hành, được tập hợp bởi “các nghệ sĩ, các nhà hoạt động, và các thành viên cộng đồng, những người này muốn cung cấp một không gian dành cho việc biểu đạt và giao lưu có tính cách nghệ thuật”. Loạt tiết mục open mic bắt đầu từ tháng 8 năm 2010.


Brian Đinh đọc bài viết về vụ biểu tình chống Wal-Mart ở Chinatown trong buổi open mic đêm 5-7-2012 ở Santa Ana - ảnh: Austin Quan (gửi cho Viễn Đông)

Hôm Thứ Năm tuần qua, chương trình này tập trung vào chủ đề “những quan điểm”. Trong số năm người trình diễn, có Hatefas Yop của nhóm thi đua đọc thơ mới sáng tác (slam poetry), mang tên “DUENDE!” của thành phố Long Beach; có Yuki Akaishi, một ca sĩ kiêm nhạc sĩ sáng tác ca khúc; và Audrey Kupo, một nhà thơ. Bản thân tôi cũng ghi danh tham gia một mục open mic.
Người trình diễn đầu tiên của đêm ấy là Hatefas, một sinh viên Mỹ gốc Cam Bốt. Cô trình diễn bốn bài, nội dung nói về căn tính bản thân, lịch sử Cam Bốt, và về cha mẹ cô.
Trong một bài, cô thách đố hình ảnh mô tả Cam Bốt như là một quốc gia bị chiến tranh tàn phá tan hoang. Cô nói: “Sau một cuộc diệt chủng văn hóa suốt bốn năm, Cam Bốt vẫn sống. Đất nước đang hô hấp, hít vào và thở ra. Cô hít lấy hương thơm của những đóa hoa sen xinh đẹp, nở rộ trên đất nước của cô. Cô hít vào âm nhạc của sáo. Cô hít lấy chính sự sống”. Hatefas lặp lại: “Cam Bốt không phải là diệt chủng”.
Rồi cô trình diễn một bài, trong đó cô xin lỗi về chuyện bị trôi giạt xa khỏi người cha của mình. Nghẹn ngào vì nước mắt trào tuôn, cô dừng lại để lấy hơi thở. Cử tọa búng tay tỏ bày lòng yêu mến của họ.
Hatefas tiếp tục diễn sang một bài khác, hít sâu giữa mỗi câu. “Tôi ao ước có một ngày, khi [cha mẹ tôi] có thể nói lên rằng họ được hạnh phúc. Tôi ước mong cho một ngày, mẹ cha có thể công khai kể lại cho tôi nghe những câu chuyện của họ. Tôi mơ ước một ngày, từ trên sân khấu nhìn ra và tìm thấy được cha tôi nheo mắt nhìn lại phía tôi, nhưng ngày ấy sẽ còn phải đến”.
Suy nghĩ về mục trình diễn của mình, Hatefas nói: “Tôi tự cho phép mình trở nên hoàn toàn dễ bị tổn thương trên sân khấu, và được nghênh đón bằng tình yêu thương và sự chấp nhận”. Cô giải thích rằng kinh nghiệm cô có được tại Common Ground nhắc cho cô nhớ rằng “đúng là thế giới có lưu ý đến một phụ nữ Mỹ gốc Khmer sống sót tại đại học, vẫn phải vất vả đi tìm nguồn cội của mình”.
Tôi theo sau mục biểu diễn của Hatefas, và đọc một tiểu phẩm kể chuyện tôi tham gia một cuộc biểu tình chống đối việc xây cất một chi nhánh Wal-Mart tại phố Chinatown ở Los Angeles. Không phải mọi người, kể cả những cư dân của khu Chinatown, đều đồng ý với cuộc tuần hành ấy. Tôi đặt ra một số câu hỏi cho cử tọa. “Tôi có thể đứng lên tranh đấu như thế nào cho một cộng đồng khi chính cộng đồng ấy đa dạng hết sức trong những niềm tin tưởng của họ? Tôi có thể đứng lên đấu tranh như thế nào cho một cộng đồng, khi có nhiều thành viên của cộng đồng ấy thậm chí có lẽ không đồng ý với chuyện tôi làm?”.
Là một người mới xuất hiện trên sân khấu, tôi thường vấp váp khi diễn tả lời lẽ của mình. Nhưng thay vì lăn dầm trong vũng sai sót của mình, tôi nghĩ tới chuyện làm sao để đến lần tới mình sẽ trình diễn hay hơn, vì tôi đã biết rằng dứt khoát sẽ có một lần sắp tới đây.


Ca nhạc sĩ Yuki Akaishi hát bài “Serenade You” do cô sáng tác trong buổi open mic đêm 5-7-2012 ở Santa Ana - ảnh: Austin Quan (gửi cho Viễn Đông)

Sau đó trong đêm trình diễn, Yuki, một sinh viên người Mỹ gốc Nhật đã tốt nghiệp trường đại học UCLA, làm tăng thêm khí thế sôi nổi bằng những ca khúc lạc quan hấp dẫn của mình. Cô hát một phiên bản mới “Pumped Up Kicks” của Foster the People, một ca khúc được ưa chuộng mà cử tọa có thể công nhận và thưởng thức. Rồi cô hát “Serenade You”, một bản tình khúc cô soạn cách đây năm năm, khi bạn trai cô bảo cô rằng giọng ca của cô “quá hay”, và anh không xứng đáng với cô.
Yuli cất giọng: “Đừng nói anh chẳng xứng. Anh thật tuyệt vời và xứng đáng. Ngoài ra, đây là cách thức tôi có thể diễn đạt tốt nhất tâm hồn này cho anh”.
Khi được hỏi cô cảm thấy thế nào về khung cảnh của Common Ground, Yuki nói: “Common Ground là một không gian tuyệt diệu để qui tụ cộng đồng người Mỹ gốc Á Châu ở Quận Cam lại với nhau, và đem lại sức lực khả năng cho cộng đồng này thông qua việc diễn tả nghệ thuật”.
Audrey – một nhà thơ được nhận diện như là một người Mỹ gốc Đài Loan, một phụ nữ đồng tính thuộc thế hệ thứ hai – kết thúc chương trình trình diễn. Cô bắt đầu diễn bài khẩu từ của mình: “Lời khen tặng đó, mà tôi biết sẽ khiến mình giận dỗi: Chao ơi, cô nói tiếng Anh hay quá... Cô học ở đâu mà nói giỏi như vậy?”. Rồi cô xưng ra rằng cô sinh ra ở đây, cô học thuộc thơ như thuộc “những đường chỉ tay của mình vậy”.
Cô hỏi tiếp: “Bạn có biết ngôn ngữ này làm cho tôi tốn kém như thế nào không? Tôi là người Hoa thế hệ thứ nhất mù chữ. Tôi không đọc được những bài thơ của ông nội tôi. Tôi sống cách xa 6776 dặm từ nhúm tro tàn cốt của bà nội tôi, và tôi vẫn cứ đi tìm một thứ tiếng, trong đó tôi còn có thể nói ra chữ quê nhà bằng một cái lưỡi cảm thấy như chính là cái lưỡi của mình vậy”.
Suy nghĩ về bài thơ của cô “Tiếng Mẹ Đẻ”, Audrey giải thích rằng bài này là “một thách thức thăm dò cách tri nhận những người Mỹ gốc Á Châu như là những người vĩnh viễn là ngoại quốc, và những kinh nghiệm của tôi về chuyện không được xem như là một người Mỹ trọn vẹn đầy đủ”. Cô nói tiếp: “Ngôn ngữ ấy cứ tiến hóa để bao hàm luôn cách thức tôi hiểu người Mỹ gốc Á Châu là gì, và đặc biệt thế hệ thứ nhì có nghĩa là gì”.
Audrey thổ lộ thêm: “Tôi thích có thì giờ để chan hòa với nhau và thảo luận về những chủ đề của đêm trình diễn. Hầu như đây là một buổi đàm thoại cộng đồng, chứ không phải chỉ là chuyện người ta lên sân khấu mà nói với một cử tọa”.
Đêm trình diễn open mic kế tiếp là vào Thứ Năm, ngày 2-8-2012, tại Trung Tâm Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ, tọa lạc ở số 1600 đường North Broadway, thành phố Santa Ana. Ghi danh tham gia open mic sẽ bắt đầu vào lúc 6 giờ 30, và cuộc trình diễn mở màn lúc 7 giờ 30. Dịp văn nghệ này mở cửa miễn phí cho mọi người đến tham dự. - (BĐ)

Viendongdaily.com và tác giả giữ bản quyền bài và hình trên trang này. Xin đừng trích đăng dưới bất cứ hình thức nào.
Brian Đinh/Viễn Đông

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/san-choi-chung-cho-moi-nguoi-dien-ta-cac-quan-diem-qdaCCvG5.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo