Bạn thích bài này?
Font-Size:
Thư gởi bạn ta ngày 25 tháng 5 năm 2012
(VienDongDaily.Com - 28/05/2012)
Tôi nghĩ nếu cô có chút tự trọng và liêm sỉ, chắc cô phải xấu hổ lắm. Vài chục cặp mắt trên xe chắc đều hướng về phía cô.
Ngày 25 tháng 5 năm 2012

Bạn ta,

Tôi đã từng là nạn nhân của những chiếc cell phone không biết bao nhiêu lần, khi chủ của chúng phát thanh oang oang cho đầu đường cuối ngõ cùng nghe, trong rạp hát, trong tiệm ăn, trong xe bus, trong các khu thương xá… và không lý gì đến những người khác cũng như quyền của họ, quyền không phải nghe các thứ rác rến đầy ô nhiễm của những cuộc điện đàm kinh khủng đó.
Tôi rất tiếc đã không được đi trên một chuyến xe điện ở New York cách đây vài ba tháng để được chứng kiến một chuyện vô cùng lý thú xẩy ra ngay ở trên xe.
Đài truyền hình tin tức ABC cho biết trên chuyến xe đó có một phụ nữ trẻ ăn to và nói rất lớn trong suốt một khoảng thời gian dài, điểm xuyết đây đó bằng rất nhiều những tiếng chửi thề bắt đầu bằng chữ “F”. Dĩ nhiên cô đã làm rất nhiều hành khách trong toa tầu khó chịu và người ta phải nhờ một nhân viên làm việc trên xe can thiệp. Người nữ nhân viên này đến bên cô hành khách và yêu cầu cô vặn nhỏ cái “volume” của cô, đồng thời bớt đi những ngôn ngữ tục tĩu đó lại. Lời yêu cầu rất chính đáng đó đã bị cô phản đối dữ dội. Phải được nghe cách cô phản đối mới thú.
Khi bị yêu cầu đừng chửi thề và nói nhỏ lại, cô hành khách liền hỏi người nữ nhân viên nguyên văn: “Do you know what schools Ive been to? How well-educated I am?”. Cô hỏi rằng người nhân viên ấy có biết cô đã từng đi học ở những trường (đại học) nào không, có biết cô là người có học vấn cao như thế nào không…
Học trường nào thì cô không nói rõ ra, nhưng chắc phải là mấy trường Ivy League, không Harvard thì cũng phải Brown, Columbia, Cornell, Dartmouth, Princeton, U Penn hay Yale. Cô cũng không cho biết đã lận lưng mấy cái M.A., mấy cái Ph.D. Cô lôi chuyện đi học của cô ra để dọa người nhân viên làm việc cho công ty xe điện và nói thêm rằng cô là người học cao như thế nên không ai có quyền cấm đoán cô nói chuyện điện thoại, rồi cô đòi xe phải ngừng lại cho cô xuống và hoàn tiền lại cho cô. Cứ mỗi lần cô đòi xuống, đòi bồi hoàn tiền vé là cô lại hỏi có biết cô đã từng đi học những trường nào không. Người nữ nhân viên vẫn tiếp tục từ tốn nói về luật lệ trên xe điện và yêu cầu cô nói nhỏ lại.
Chuyến xe đang chạy trên một đoạn đường vắng như người ta có thể nhìn thấy trong đoạn video của một hanh khách thu được đầy đủ hình ảnh của trận đấu khẩu. Có thể luật không cho phép tài xế dừng xe lại cho cô xuống ngay lúc đó. Nhưng tôi chỉ muốn ông tài xế ngừng xe ở chỗ ấy theo đúng lời yêu cầu của cô để cô đi bộ tiếp xem sao. Còn chuyện cô đòi tiền vé, tôi nghĩ là chẳng riêng tôi, mà luôn cả các hành khách khác, sẽ rất vui vẻ và sẵn sàng quăng vài ba chục xu cho cô là xong chuyện.
Rốt cuộc cô phải nói thêm vài ba câu vớ vẩn khác cho đỡ thẹn, và lại lôi chuyện đi học mấy trường danh tiếng ra để mắng chửi người phụ nữ làm việc cho công ty xe điện. Cô ngồi xuống tiếp tục chuyến đi. Nhưng lúc đó, người ta nghe được ông tài xế qua hệ thống loa trên tầu khi ông yêu cầu các hành khách đừng ăn nói quá lớn, nhất là “those who went to Harvard or Yale…” mấy người học đại học Harvard hay Yale…
Tôi nghĩ nếu cô có chút tự trọng và liêm sỉ, chắc cô phải xấu hổ lắm. Vài chục cặp mắt trên xe chắc đều hướng về phía cô.
Tôi lại bỗng nhớ đến người hành khách ở phi trường cách đây không lâu mà tôi đã viết trong một lá thư trước, vì bất bình với các nhân viên ở quầy vé, đã gào lên câu “Do you know who I am?” để chỉ bị chọc quê một trận không để đâu cho hết.
Rồi tôi lại nhớ một câu tuyệt hay để nói trong những trường hợp như thế: “It is nice to be important. But it is also important to be nice”.
Phải mỗi tội câu này hơi khó dịch. Thôi cứ để nguyên như thế mà hiểu là được rồi.

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/thu-goi-ban-ta-ngay-25-thang-5-nam-2012-iYSPxfvg.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
RAO VẶT VIỄN ĐÔNG
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Có nên mua hàng rồi trả lại? (bài 3)

Lần trước chúng ta đã đề cập đến hai hình thức gian dối từ phía những khách hàng không lương thiện khi trả lại sản phẩm đã mua. Giới chủ nhân còn khám phá ra nhiều mánh khóe khác, không những vượt ra khỏi ranh giới luân lý đạo đức mà còn rõ ràng vi phạm pháp luật. Những hình thức đó, xin kể tiếp như sau

Mua hàng rồi có nên trả lại? (bài 2)

Bên cạnh những thiệt hại đương nhiên phải chấp nhận do khách trả lại hàng đã mua, giới bán lẻ còn chịu thiệt hại thêm do kẻ gian cố tình lợi dụng khe hở để trục lợi. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật computer, photoshop, v.v. mánh khóe lừa gạt càng lúc lại càng tinh xảo hơn, cụ thể là ngụy tạo receipt

Hàng mua rồi có nên trả lại (bài 1)

Câu hỏi này ít khi được người mua hàng đặt ra, bởi vì chuyện đó đã trở thành một thông lệ, một việc làm đương nhiên nếu mình không thích hoặc hàng hóa bị hư hại, khiếm khuyết…. Đối với giới bán hàng, chuyện đó dường như không gây ra sứt mẻ hay thiệt hại gì đáng kể, bằng chứng là cửa hàng nào

Mua hàng giá rẻ qua đấu giá? (bài 2)

Thời buổi này không thể nói về thị trường mà không nói tới Internet. Với Internet, chúng ta có thể mua bán dễ dàng thuận tiện hơn rất nhiều. Người tiêu thụ còn có thể mua hàng bằng cách đấu giá qua Internet. Hiện nay, trên mạng có 2 loại đấu giá: Đấu giá theo lối bình thường như Ebay, và đấu giá theo kiểu “quái chiêu”

Mua bảo hiểm sức khỏe: HMO và PPO khác biệt thế nào?

Với Obamacare, mọi người giờ đây đều phải có bảo hiểm sức khỏe, bạn chắc cũng thế. Vậy, chương trình bảo hiểm của bạn là HMO hay PPO? Câu hỏi đó lẽ ra đã phải được trả lời trước khi chúng ta mua bảo hiểm. Nhưng thực ra, ít người quan tâm đến điều đó, bởi vì vấn đề nhiều khi được quyết định bởi một đơn vị khác,

Bảo hiểm Obamacare áp dụng với tôi như thế nào?

Những bài viết về bảo hiểm Obamacare trên báo Viễn Đông, và hiểu được khá nhiều. Nay xin hỏi về trường hợp của tôi, gia đình có 3 người, với tổng số Income trong nhà khoảng $75,000 một năm. Hai người đã mua bảo hiểm trong sở làm, chỉ còn tôi là chưa mua, bởi vì tôi làm self-employment.

Tìm hiểu Obamacare: Chương trình Silver Plan

Out-of-Expense: Bỏ tiền túi ra trả mất $115. Số tiền này được tính vào Out-of- Pocket Expense (OOP) được ấn định tối đa $6,400 một năm. Nếu coi OOP như một cái sô gom tiền, thì hôm nay ông đã bỏ vào đó được $115, còn lại $6,285 nữa.

Bảo hiểm y tế: Tìm hiểu Out of Pocket Expense (bài 3)

Để đánh giá một chương trình bảo hiểm sức khỏe, chúng ta không nên chỉ nhìn vào bảo phí, tức là số tiền phải bỏ ra để mua bảo hiểm hàng tháng, mà cần phải xét nhiều yếu tố khác như: Co-pay, deductible, co-insurance…. là những điều đã đề cập trong các bài trước.

Xem xét giá trị một chương trình bảo hiểm (bài 2)

Liên lạc bảo hiểm thì được biết, bảo hiểm không can thiệp mà ông phải tự trả 100% phí tổn đó, bởi vì ông chưa trả được chút nào trong số deductible một năm $2,000 cả. Đau lắm, nhưng hiểu ra, ông A đành bấm bụng trả tiền.

So sánh thiệt hơn giữa các chương trình bảo hiểm y tế (bài 1)

Khi mua sắm, chúng ta muốn mua được đồ rẻ nhưng phải là đồ tốt. Có vậy mới gọi là mua được giá hời. Chứ còn mua rẻ mà mua phải đồ xấu, thì gọi là “của rẻ của ôi” là điều chẳng ai muốn. Khi đắn đo mua một chương trình bảo hiểm sức khỏe cũng vậy, chúng ta không chỉ chú trọng tới bảo phí,
Quảng cáo