Bạn thích bài này?
Font-Size:
Thư gởi bạn ta ngày 25 tháng 5 năm 2012
(VienDongDaily.Com - 28/05/2012)
Tôi nghĩ nếu cô có chút tự trọng và liêm sỉ, chắc cô phải xấu hổ lắm. Vài chục cặp mắt trên xe chắc đều hướng về phía cô.
Ngày 25 tháng 5 năm 2012

Bạn ta,

Tôi đã từng là nạn nhân của những chiếc cell phone không biết bao nhiêu lần, khi chủ của chúng phát thanh oang oang cho đầu đường cuối ngõ cùng nghe, trong rạp hát, trong tiệm ăn, trong xe bus, trong các khu thương xá… và không lý gì đến những người khác cũng như quyền của họ, quyền không phải nghe các thứ rác rến đầy ô nhiễm của những cuộc điện đàm kinh khủng đó.
Tôi rất tiếc đã không được đi trên một chuyến xe điện ở New York cách đây vài ba tháng để được chứng kiến một chuyện vô cùng lý thú xẩy ra ngay ở trên xe.
Đài truyền hình tin tức ABC cho biết trên chuyến xe đó có một phụ nữ trẻ ăn to và nói rất lớn trong suốt một khoảng thời gian dài, điểm xuyết đây đó bằng rất nhiều những tiếng chửi thề bắt đầu bằng chữ “F”. Dĩ nhiên cô đã làm rất nhiều hành khách trong toa tầu khó chịu và người ta phải nhờ một nhân viên làm việc trên xe can thiệp. Người nữ nhân viên này đến bên cô hành khách và yêu cầu cô vặn nhỏ cái “volume” của cô, đồng thời bớt đi những ngôn ngữ tục tĩu đó lại. Lời yêu cầu rất chính đáng đó đã bị cô phản đối dữ dội. Phải được nghe cách cô phản đối mới thú.
Khi bị yêu cầu đừng chửi thề và nói nhỏ lại, cô hành khách liền hỏi người nữ nhân viên nguyên văn: “Do you know what schools Ive been to? How well-educated I am?”. Cô hỏi rằng người nhân viên ấy có biết cô đã từng đi học ở những trường (đại học) nào không, có biết cô là người có học vấn cao như thế nào không…
Học trường nào thì cô không nói rõ ra, nhưng chắc phải là mấy trường Ivy League, không Harvard thì cũng phải Brown, Columbia, Cornell, Dartmouth, Princeton, U Penn hay Yale. Cô cũng không cho biết đã lận lưng mấy cái M.A., mấy cái Ph.D. Cô lôi chuyện đi học của cô ra để dọa người nhân viên làm việc cho công ty xe điện và nói thêm rằng cô là người học cao như thế nên không ai có quyền cấm đoán cô nói chuyện điện thoại, rồi cô đòi xe phải ngừng lại cho cô xuống và hoàn tiền lại cho cô. Cứ mỗi lần cô đòi xuống, đòi bồi hoàn tiền vé là cô lại hỏi có biết cô đã từng đi học những trường nào không. Người nữ nhân viên vẫn tiếp tục từ tốn nói về luật lệ trên xe điện và yêu cầu cô nói nhỏ lại.
Chuyến xe đang chạy trên một đoạn đường vắng như người ta có thể nhìn thấy trong đoạn video của một hanh khách thu được đầy đủ hình ảnh của trận đấu khẩu. Có thể luật không cho phép tài xế dừng xe lại cho cô xuống ngay lúc đó. Nhưng tôi chỉ muốn ông tài xế ngừng xe ở chỗ ấy theo đúng lời yêu cầu của cô để cô đi bộ tiếp xem sao. Còn chuyện cô đòi tiền vé, tôi nghĩ là chẳng riêng tôi, mà luôn cả các hành khách khác, sẽ rất vui vẻ và sẵn sàng quăng vài ba chục xu cho cô là xong chuyện.
Rốt cuộc cô phải nói thêm vài ba câu vớ vẩn khác cho đỡ thẹn, và lại lôi chuyện đi học mấy trường danh tiếng ra để mắng chửi người phụ nữ làm việc cho công ty xe điện. Cô ngồi xuống tiếp tục chuyến đi. Nhưng lúc đó, người ta nghe được ông tài xế qua hệ thống loa trên tầu khi ông yêu cầu các hành khách đừng ăn nói quá lớn, nhất là “those who went to Harvard or Yale…” mấy người học đại học Harvard hay Yale…
Tôi nghĩ nếu cô có chút tự trọng và liêm sỉ, chắc cô phải xấu hổ lắm. Vài chục cặp mắt trên xe chắc đều hướng về phía cô.
Tôi lại bỗng nhớ đến người hành khách ở phi trường cách đây không lâu mà tôi đã viết trong một lá thư trước, vì bất bình với các nhân viên ở quầy vé, đã gào lên câu “Do you know who I am?” để chỉ bị chọc quê một trận không để đâu cho hết.
Rồi tôi lại nhớ một câu tuyệt hay để nói trong những trường hợp như thế: “It is nice to be important. But it is also important to be nice”.
Phải mỗi tội câu này hơi khó dịch. Thôi cứ để nguyên như thế mà hiểu là được rồi.

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/thu-goi-ban-ta-ngay-25-thang-5-nam-2012-iYSPxfvg.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share
Advertising

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Rao Vặt Viễn Đông
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Nợ đèn sách có trốn được không?

Trong bài trước, người viết có nói rằng một trong những bất lợi của student loans là không bao giờ được xóa bỏ ngay cả khi con nợ khai phá sản. Nhưng những diễn biến gần đây cho thấy số tiền vay của chính phủ (federal loans) để đi học có thể được miễn trừ nếu hội đủ một số điều kiện nào đó. Vào đầu năm 2016, có hơn 7,500 sinh viên đã làm đơn xin được tha tổng cộng $164 triệu. Và cuối tháng Sáu vừa qua, Bộ Giáo Dục Hoa Kỳ đã quyết định miễn xá $171 triệu đô tiền nợ cho các sinh viên của hệ thống Corithian Colleges.

Vay tiền học đại học: Những điều bất lợi

Giới hạn số tiền vay – Đừng tưởng rằng bạn có thể vay được đủ số tiền cần thiết. Câu trả lời còn tùy thuộc nhiều yếu tố. Chẳng hạn, nếu vẫn có tên trong hồ sơ khai thuế của cha mẹ trong tư thế “lệ thuộc” (dependent) bạn sẽ được cho vay ít hơn, so với những người khai thuế trong tư cách độc lập (independent), không còn lệ thuộc cha mẹ nữa. Cụ thể, sinh viên còn bám vào cha mẹ sẽ được cho vay tối đa $5,500 trong khi sinh viên độc lập có thể vay đến $9,500 cho năm đầu tiên ở đại học….

Vay tiền đi học: Student Loans

Nếu buộc phải vay tiền của tư nhân để trả nợ đèn sách, bạn cần phải lưu ý ít nhất 3 điểm chính sau đây:
- Phân lời: Phân lời thường dựa trên điểm tín dụng. Vì thế, ngay từ khi còn là sinh viên, bạn đã phải lo chăm chút xây dựng uy tín tài chánh rồi.

Đột phá "CHIẾC ÁO MỚI " Cho Ngành NAILS Tại Thị Trường Mỹ

Cộng đồng người Việt chúng ta có rất nhiều tiệm nail lâu năm, theo khảo sát 5 năm trở lại đây, những tiệm nails mọc lên lại càng nhiều; nhưng cũng nhiều nơi dẹp bớt tiệm vì khách ít và không có khả năng bù lỗ sau bao nhiêu năm khó khăn xây dựng!

Làm sao đối phó cảnh ngân hàng đòi nợ

Theo luật liên bang về việc đòi nợ (Fair Debt Collection Practices Act), con nợ có thể yêu cầu phía chủ nợ ngưng tất cả mọi sự tiếp xúc dù bằng thư hay bằng điện thoại. Tuy nhiên, yêu cầu này phải được thực hiện bằng văn bản.

Lo Chuyện Hậu Sự Với Cô Minh Ánh (Annie) Nguyễn

Trong khu Dignity Memorial do cô Annie Nguyễn phụ trách cũng có hai loại an táng, một là chôn nổi và hai là chôn nằm. Cô Annie gọi chôn nổi là nằm ở khách sạn, ở nhà lầu, còn chôn nằm gọi là nằm ở basement. 

Dùng thẻ tín dụng: Trả tiền ngày nào có lợi nhất?

Dùng thẻ tín dụng – tức là vay tiền để mua sắm và trả tiền đúng hạn - là một cách để biểu lộ uy tín của mình trên thị trường tài chánh.

Gây dựng điểm tín dụng bằng cách núp bóng

Người chịu trách nhiệm là người đứng tên chính (primary card holder) trên hồ sơ tín dụng. Dĩ nhiên tất cả những khoản tiền vay mượn đều được thanh toán một cách nhanh nhẹn và đầy đủ bởi người đứng tên chính.

Tiền nợ y tế: Giải quyết thế nào?

Nợ y tế ở Hoa Kỳ chiếm phần lớn nhất trong tổng số nợ nần mà các công ty đòi nợ phải đối phó. Thống kê mới nhất cho hay: Trong 5 người Mỹ thì có 1 người mang nợ y tế. Tính ra tiền thì trong 3 đồng nợ đã có hơn 1 đồng là nợ y tế. Người nước ngoài, nhìn vào xứ “tư bản dẫy chết” có thể bụm miệng cười chê, cho rằng làm người xứ Mỹ khổ quá, chứ “ở nước tôi thì vay tiền mới mắc nợ, chứ có ai phải mang nợ y tế bao giờ.” 
Quảng cáo