Advertisement  
Bạn thích bài này?
Font-Size:
Thư gởi bạn ta ngày 25 tháng 5 năm 2012
(VienDongDaily.Com - 28/05/2012)
Tôi nghĩ nếu cô có chút tự trọng và liêm sỉ, chắc cô phải xấu hổ lắm. Vài chục cặp mắt trên xe chắc đều hướng về phía cô.
Ngày 25 tháng 5 năm 2012

Bạn ta,

Tôi đã từng là nạn nhân của những chiếc cell phone không biết bao nhiêu lần, khi chủ của chúng phát thanh oang oang cho đầu đường cuối ngõ cùng nghe, trong rạp hát, trong tiệm ăn, trong xe bus, trong các khu thương xá… và không lý gì đến những người khác cũng như quyền của họ, quyền không phải nghe các thứ rác rến đầy ô nhiễm của những cuộc điện đàm kinh khủng đó.
Tôi rất tiếc đã không được đi trên một chuyến xe điện ở New York cách đây vài ba tháng để được chứng kiến một chuyện vô cùng lý thú xẩy ra ngay ở trên xe.
Đài truyền hình tin tức ABC cho biết trên chuyến xe đó có một phụ nữ trẻ ăn to và nói rất lớn trong suốt một khoảng thời gian dài, điểm xuyết đây đó bằng rất nhiều những tiếng chửi thề bắt đầu bằng chữ “F”. Dĩ nhiên cô đã làm rất nhiều hành khách trong toa tầu khó chịu và người ta phải nhờ một nhân viên làm việc trên xe can thiệp. Người nữ nhân viên này đến bên cô hành khách và yêu cầu cô vặn nhỏ cái “volume” của cô, đồng thời bớt đi những ngôn ngữ tục tĩu đó lại. Lời yêu cầu rất chính đáng đó đã bị cô phản đối dữ dội. Phải được nghe cách cô phản đối mới thú.
Khi bị yêu cầu đừng chửi thề và nói nhỏ lại, cô hành khách liền hỏi người nữ nhân viên nguyên văn: “Do you know what schools Ive been to? How well-educated I am?”. Cô hỏi rằng người nhân viên ấy có biết cô đã từng đi học ở những trường (đại học) nào không, có biết cô là người có học vấn cao như thế nào không…
Học trường nào thì cô không nói rõ ra, nhưng chắc phải là mấy trường Ivy League, không Harvard thì cũng phải Brown, Columbia, Cornell, Dartmouth, Princeton, U Penn hay Yale. Cô cũng không cho biết đã lận lưng mấy cái M.A., mấy cái Ph.D. Cô lôi chuyện đi học của cô ra để dọa người nhân viên làm việc cho công ty xe điện và nói thêm rằng cô là người học cao như thế nên không ai có quyền cấm đoán cô nói chuyện điện thoại, rồi cô đòi xe phải ngừng lại cho cô xuống và hoàn tiền lại cho cô. Cứ mỗi lần cô đòi xuống, đòi bồi hoàn tiền vé là cô lại hỏi có biết cô đã từng đi học những trường nào không. Người nữ nhân viên vẫn tiếp tục từ tốn nói về luật lệ trên xe điện và yêu cầu cô nói nhỏ lại.
Chuyến xe đang chạy trên một đoạn đường vắng như người ta có thể nhìn thấy trong đoạn video của một hanh khách thu được đầy đủ hình ảnh của trận đấu khẩu. Có thể luật không cho phép tài xế dừng xe lại cho cô xuống ngay lúc đó. Nhưng tôi chỉ muốn ông tài xế ngừng xe ở chỗ ấy theo đúng lời yêu cầu của cô để cô đi bộ tiếp xem sao. Còn chuyện cô đòi tiền vé, tôi nghĩ là chẳng riêng tôi, mà luôn cả các hành khách khác, sẽ rất vui vẻ và sẵn sàng quăng vài ba chục xu cho cô là xong chuyện.
Rốt cuộc cô phải nói thêm vài ba câu vớ vẩn khác cho đỡ thẹn, và lại lôi chuyện đi học mấy trường danh tiếng ra để mắng chửi người phụ nữ làm việc cho công ty xe điện. Cô ngồi xuống tiếp tục chuyến đi. Nhưng lúc đó, người ta nghe được ông tài xế qua hệ thống loa trên tầu khi ông yêu cầu các hành khách đừng ăn nói quá lớn, nhất là “those who went to Harvard or Yale…” mấy người học đại học Harvard hay Yale…
Tôi nghĩ nếu cô có chút tự trọng và liêm sỉ, chắc cô phải xấu hổ lắm. Vài chục cặp mắt trên xe chắc đều hướng về phía cô.
Tôi lại bỗng nhớ đến người hành khách ở phi trường cách đây không lâu mà tôi đã viết trong một lá thư trước, vì bất bình với các nhân viên ở quầy vé, đã gào lên câu “Do you know who I am?” để chỉ bị chọc quê một trận không để đâu cho hết.
Rồi tôi lại nhớ một câu tuyệt hay để nói trong những trường hợp như thế: “It is nice to be important. But it is also important to be nice”.
Phải mỗi tội câu này hơi khó dịch. Thôi cứ để nguyên như thế mà hiểu là được rồi.

Nguồn: http://www.viendongdaily.com/thu-goi-ban-ta-ngay-25-thang-5-nam-2012-iYSPxfvg.html
Bạn thích bài này?
Bookmark and Share

Ý kiến bạn đọc

Mã xác nhận

Advertisement  
Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo
Sản phẩm - Dịch vụ

Đi tìm một cách tránh thuế?

Lần trước, chúng ta có đề cập việc sử dụng “quĩ hưu” để có thêm quyền lợi cho tuổi già. Trước khi xem xét chi tiết của từng loại quĩ hưu, chúng ta cần biết tác dụng của thuế đối với các quĩ này như thế nào. Trước tiên, thuế được hiểu là số tiền chúng ta phải trích ra từ những gì mình nhọc công tích lũy được

Quyền lợi của tuổi già?

Đọc cái tiêu đề trên, chắc nhiều người nghĩ tới … tiền già (tiền SSI), là khoản tiền mà xã hội Hoa Kỳ biếu không cho những người từ 65 tuổi trở lên, hoặc bệnh tật ngặt nghèo, không còn đủ sức khỏe đi làm tự nuôi sống bản thân, mà quá trình đóng góp khi còn đi làm việc cũng không đủ bảo đảm một lợi tức tối thiểu để sinh sống.

Dùng ‘đòn bẩy’ khi mua nhà

Đòn bẩy là một nguyên tắc vật lý, được ứng dụng để nâng nhắc đồ vật cho dễ dàng hơn. Biết áp dụng nguyên tắc này, chúng ta có thể nâng được những thứ rất nặng nề mà chỉ cần bỏ ra một phần công sức không đáng kể. Hình ảnh rõ ràng nhất là một người đang muốn lăn một hòn đá lớn, nặng tới vài trăm ký

Đánh giá thị trường địa ốc qua Appreciation Rate

Với một căn nhà mua $330,000 mà bán $550,000, nhiều người cho rằng người chủ nhà đã lời được $220,000. Không hẳn đó là số tiền người bán nhà đút vào túi mình đâu. Đó mới là mức sai biệt giữa hai con số.

Giá nhà tôi định mua có cao quá không?

Câu hỏi trên có thể đặt lại một cách cụ thể hơn: Chúng ta phải dựa vào những tiêu chuẩn nào để biết rằng giá nhà đã quá nóng, có thể dẫn đến nguy cơ “nổ bong bóng,” hoặc giá nhà đã sụt giảm đến mức gần như … cho không.

Mua hay thuê nhà: Khi nào nên mua nhà? (bài 3)

Qua hai bài trước về việc “nên mua nhà?” và “nên thuê nhà,” chắc thế nào cũng có người cho rằng tôi cổ võ việc đi thuê và chống lại việc mua nhà. Thực ra, tôi chỉ trình bày những lý lẽ hơn thiệt, dựa vào các con số khách quan, chứ không chủ trương cổ võ giải pháp nào hoặc chống lại giải pháp nào

Mua nhà hay thuê nhà: Đằng nào lợi hơn? (bài 2)

Hôm nay là lần thứ hai tôi được trở lại diễn đàn nầy để bàn về vấn đề luôn luôn nóng hổi tại Quận Cam, đó là vấn đề nên mua nhà hay thuê nhà. Bài trước tôi đã đề cập đến những lý do nên mua nhà, mà những người làm địa ốc hay đưa ra để khuyến khích mua bán. Đồng thời, tôi cũng nêu lên nhận xét của tôi về từng điểm đó

Nên mua nhà hay nên thuê nhà? Đằng nào lợi hơn? (bài I)

Tôi là một người trong giới tiêu thụ, rất thích đọc những bài viết trên trang này. Bởi vì, tác giả trình bày những ý tưởng khá khách quan về đủ mọi vấn đề mà người tiêu thụ cần biết. Hôm nay, tôi xin phép người phụ trách cho đăng trọn bài của tôi lên đây, để có ý kiến về vấn đề có nên mua nhà hay không trong thời điểm này.

Vận động quản lý thị trường thuốc lá e-cigarettes

Trước những phản ảnh của dư luận về nguy hại tiềm tàng do thuốc lá giả, tức Ecigarettes, gây ra, cơ quan Kiểm Định Thực Phẩm Dược Phẩm Hoa Kỳ, gọi tắt là FDA hôm 24 tháng Tư, 2014 vừa qua đã đề nghị một số qui tắc nhằm chế định và kiểm soát sản phẩm này. Bên cạnh E-cigarettes là đối tượng chính, các đề nghị của FDA

Những nguy hại tiềm tàng của thuốc lá giả

Lần trước chúng ta đã nghe giới sản xuất và những người thích dùng thuốc lá giả, gọi là e-cigarette, nói về những lợi điểm của nó. Là người tiêu thụ chúng ta cần biết đến mặt trái của sản phẩm, phản ánh qua những đánh giá của giới y tế, những người có trách nhiệm về sức khỏe công cộng
Quảng cáo